Sẽ hẳn không dễ chịu gì khi phải đối diện với quyền lực và chịu những rủi ro khủng khiếp. Toyota một tượng đài vĩ đại trong ngành công nghiệp xe hơi, một con khủng long hay một gã khổng lồ kiêu ngạo.
Từ truyền thuyết thanh gươm Damocles..
Truyền thuyết Hi Lạp kể rằng ở xứ Syracuse, đảo Sicily, có vua Dionysius trị vì. Syracuse, thành phố giàu nhất trên đảo Sicily thuộc nước Ý ngày nay. Vừa giàu, vừa có quyền lực, nên Dionysius bị nhiều người ganh tị. Trong số đó có Damocles; mà Damocles cũng là một trong những người bạn thân nhất của vua Dionysius. Lúc nào Damocles cũng nói: “Ngài thật là người may mắn! Ngài có đủ mọi thứ mà ai cũng mong ước. Ngài là người hạnh phúc nhất thế gian.”
Nghe riết, Dionysius thấy nhàm, bèn gọi:
- Nầy Damocles, có thật không còn ai hạnh phúc hơn ta chăng?
Damocles vội vàng tâu:
- Chắc chắn không còn ai hạnh phúc hơn ngài! Nhìn kho tàng vĩ đại và quyền lực tối cao của ngài đang nắm trong tay. Ngài không phải lo lắng một điều chi, thì cuộc đời còn gì đẹp đẽ hơn nữa?
Dionysius hỏi:
- Thế nhà ngươi có muốn thay thế địa vị của ta không?
Damocles giả vờ kinh ngạc:
- Ôi…dầu có nằm mơ hạ thần cũng không dám ao ước như vậy! Nhưng…nếu được hưởng sự giàu sang và những điều khoái lạc của ngài chỉ trong một ngày thì hạ thần không còn muốn gì hơn thế nữa!
- Rất tốt! Nhà ngươi sẽ được toại nguyện đổi địa vị với ta trong một ngày.
Ngày hôm sau, Damocles được đưa vào hoàng cung, mặc cẩm bào và đội vương miện bằng vàng. Damocles ngồi ở bàn tiệc thưởng thức rượu thơm và các món ăn ngon lạ. Chung quanh có vô số kẻ hầu hạ, lại có gái đẹp đấm bóp, và ca múa dịu dàng trong tiếng nhạc êm ái…Ngồi trên nệm bông, cảm giác mình là người hạnh phúc nhất trần gian, rồi nhìn Dionysius ngồi lặng lẽ ở cuối bàn ăn, Damocles nở nụ cười sảng khoái, “A…thế nầy mới là cuộc đời! Ta chưa bao giờ được hưởng hương vị của bậc đế vương như hôm nay…”
Thốt xong, Damocles ngửa cổ uống một hớp rượu, bất chợt Damocles lạnh người. Vật gì đang đu đưa trên trần nhà chỉa mũi nhọn xuống ngay đầu Damocles?
Damocles sững sờ, mặt xanh lè, tay chân run rẩy, và nụ cười đã biến mất trên môi. Damocles hết muốn ăn uống, hết muốn vuốt ve cười đùa với mỹ nữ, chỉ muốn thoát ra khỏi hoàng cung ngay lập tức. Vì ngay trên đầu Damocles, một lưỡi gươm to lớn sắc bén ghê gớm treo lơ lửng bằng một sợi lông đuôi ngựa. Damocles muốn xô ghế đúng dậy chạy, nhưng chỉ sợ một cử động nhỏ thôi cũng đủ đánh rớt lưỡi gươm chém phập vào đầu! Damocles ngồi chết lặng trên ghế…
Dionysius ngạc nhiên hỏi:
- Damocles làm sao thế? Dường như bạn có điều gì lo lắng?
Damocles thì thào:
- Lưỡi gươm! Lưỡi gươm! Ngài không thấy đó sao?
Dionysius bật cười:
- Dĩ nhiên ngày nào ta cũng thấy nó ở đó, treo ngay trên đầu ta mà lúc nào cũng có cơ hội tốt cho một kẻ nào hay một cái gì đó có thể cắt đứt sợi dây mỏng manh. Kẻ đó có thể là một trong những thuộc hạ ghen tức quyền lực tìm cách giết ta; hay là tìm cách tuyên truyền nói xấu ta để xúi giục đồng bào nổi loạn chống đối; mà cũng có thể là vua các nước lân bang xua quân đội chiếm đoạt vương quốc ta; hay bất cứ một quyết định kém khôn ngoan nào của ta trong việc cai trị cũng có thể kéo cả triều đình sụp đổ. Nếu bạn muốn làm một nhà lãnh đạo, bạn phải chấp nhận tất cả mọi rủi ro rình rập đi đôi với quyền lực. Bây giờ bạn đã thấy chưa?
Damocles tỏ vẻ xấu hổ, thở dài:
- Hạ thần đã sáng mắt, vì suy nghĩ nông cạn mà ganh tị địa vị giàu sang, quyền lực, và danh tiếng của ngài. Xin ngài tha tội cho hạ thần được trả lại áo mão trở về làm một công dân bình thường!
Đến nạn nhân Toyota
Quá kiêu ngạo và tin tưởng vào sức mạnh tuyệt đối cái mà cả thế giới thèm khát “chất lượng Toyota” hay phong cách Toyota. Bạn có thể xây lâu đài trong vài năm nhưng cũng có thể đạp đổ nó trong vài giờ. Còn Toyota khá hơn một chút mất gần một năm để đạp đổ thành quả của mình. Lớn quá nhanh, quá kiêu hãnh, nhưng trong chuyện thanh gươm Damocles, bất kỳ ai vươn lên quyền lực tối thượng đều phải chịu một thanh gươm Damocles trên đầu. Hẳn General Motor đã từng phải nhường ngôi vị tối thượng cho Toyota nhưng không phải theo cách thông thường mà theo cách sụp đổ thảm bại. Giờ đây Toyota cũng khác GM là mấy chỉ có điều cách sụp đổ khác nhau mà thôi.
Có hàng trăm lý do ở nhiều góc độ khác nhau đề cập đến cuộc khủng hoảng thu hồi của Toyota vừa qua. Người ta viện dẫn ra nào là cách Toyota bỏ qua việc quản lý chặt chẽ nhà cung cấp, nào là phương thức Toyota (Toyota Way) vẫn còn nhiều khiếm khuyết thế nhưng tại sao nó lại là thời điểm này mà không phải là thời điểm trước đó hoặc sau đó. Chúng ta cũng có thể đổ lỗi cho vận rủi theo quan điểm phương Đông. Nhưng trên hết theo tôi nó nằm ở chính việc Toyota đã quá kiêu ngạo điều mà ai ở vị trí quyền lực cao nhất cũng có thể bộc lộ ra điều ấy. Chỉ đơn giản thôi nếu bạn ở vị trí số 1, vậy thì bạn là nhất thiên hạ rồi còn gì, lòng kiêu ngạo luôn đi kèm với quyền lực. Là thế đó, đó mới là cách mà Toyota đang sụp đổ ở ngay lối đi dưới chân mình. Chẳng thể trách được. Thế nên Che Guevara nói rất đúng “hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích mà trên từng chặng đường đi”. Chẳng thế mà người phương Tây cũng rất ít khi nói tôi là số một là thay vào đó tôi là “second to none” cũng là một cách nói khiếm tốn hơn. Thế nhưng bạn thử ngắm chân dung của những nhân viên của các công ty lớn nhất, vĩ đại nhất đi họ luôn có một thứ khác người đó là tính kiêu ngạo.
Liệu còn những nạn nhân nữa..
Danh sách nạn nhân của niềm kiêu ngạo khi đạt tới đỉnh cao quyền lực hẳn sẽ còn dài. Vì suy cho cùng con người với lòng kiêu ngạo và đam mê quyền lực sẽ chẳng bao giờ dừng bước cả. Cả một đế chế La Mã đã biến mất một cách bí ẩn, mà đến giờ vẫn chưa có câu trả lời chính xác, hay Đế chế Hung-Nô cũng không tránh khỏi điều ấy. Hãy đế chế thứ ba của Hitle cũng chẳng tồn tại quá mười năm. Còn trong thế giới kinh doanh thì sao? Cũng chẳng khác là mấy.Chúng ta đã chứng kiến những gã khổng lồ gục ngã thế nào như Enron, World Com chết chỉ vì gian lận thì IBM cũng từng bị Microsoft vượt mặt vì quá coi thường, Còn Kmart thì chẳng kịp thở vì Walmart quá khổng lồ chiếm hết không gian, nhưng Wal-Mart thì sẽ ra sao? Cũng chẳng khá khẩm là mấy ở nhiều thị trường ngoài Mỹ có chăng chỉ ở quê nhà mà thôi. Tương lai thì sao? Có quá sớm để nhận định điều gì hay không? Nhưng bài học nhãn tiền vẫn rành rành ra đấy mà. Ai học được mà thôi.
Đến bài học nào cho chúng ta
Chẳng có bài học nào có thể dạy chúng ta tốt hơn bằng thực tế. Con người mãi luôn là thế luôn phạm lại những sai lầm mà biết bao người khác đã từng mắc. Họ không chấp nhận một bài học lớn với chi phí nhỏ mà thích một bài học lớn với một sự trả giá khủng khiếp. Tại sao thế?
Vietkha
Bai viet co su dung tu lieu tu http://www.kysucongnghe.net/diendan/viewtopic.php?t=948

Recent Comments